Quyển Sách Đầu-Tiên

 

Nguyễn Kim Ngôn

 

   Năm 1966, tại Quân-Trường Thủ-Đức , anh Dương Kích Nhưỡng và tôi là sinh-viên sĩ-quan Khóa 22 Sĩ-Quan Trừ-Bị. Anh Nhưỡng nguyên là Tổng-Giám-Đốc Điện-Lực VNCH được gọi đi thụ-huấn quân-sự cùng với một số viên-chức cao-cấp khác. Chúng-tôi cùng chung một Trung-đội và giường nằm cạnh nhau nên có thể chuyện tṛ dông-dài với nhau. Nhờ vậy tôi đă có lắm dịp học-hỏi  những kiến-thức uyên-bác của anh Nhưỡng về nhiều lănh-vực, và trong đó một chuỗi đàm-thoại lư-thú đă chuyển hướng cuộc  đời tôi.

Cuộc đàm-thoại khởi đầu bằng tán-thán-tự " Trời ơi " mà tôi đă buột miệng thốt ra trong một cơn xúc-động. Anh Nhưỡng hỏi tôi :

-" Anh đă nhắc đến Trời, mà anh có thật-sự biết Trời ra sao không ?"

Tôi lúng-túng mô-tả quan-niệm rất  mơ-hồ về Trời mà tôi đă nghe và đă đọc từ trước. Anh Nhưỡng cười hỏi tôi có muốn biết quan-niệm về Trời của Giáo-sư Nhan-Thành không. Tôi háo-hức cầu học nên anh Nhưỡng tận-t́nh lần-lượt  tŕnh-bày trong nhiều đêm, sơ-lược toàn-bộ Vũ-trụ-quan , trong đó có điểm mô-tả về Trời, của Giáo-sư Nhan-Thành. Anh Nhưỡng cho tôi biết học-thuyết trên đă được tŕnh-bày khúc-chiết trong tác-phẩm 'Thiên-Cơ Luận', và anh đă t́m thấy nơi tác-phẩm đó  những luận-cứ khoa-học tân-tiến , có-thể giải-thích rất thỏa-đáng một số hiện-tượng Vật-lư mà giới khoa-học đương-thời chưa giải-thích được.

 

  Về phần tôi, tôi cũng nhận thấy cái Vũ-trụ-quan của Gs Nhan-Thành quá hấp-dẫn và đầy sức thuyết-phục . Thật vậy, trước nhất  quan-niệm của Gs Nhan-Thành về nguồn-cội của Vũ-trụ là cái “Không-gian Trinh-mơ” , cái rỗng tuyệt-đối và vô-tận , phù-hợp với quan-điểm ' Vô trung sinh hữu ' của Lăo-Tử nêu trong Đạo-Đức-Kinh, một quyển sách với bao nhiêu ư-tưởng thâm-thúy mà thuở ấy là chỗ dựa tinh-thần chính của tôi. Kế đến, cái quan-điểm của Nhan-Thành rằng Vật-chất và Năng-lượng có-thể biến-đổi nhau qua lại đă được khoa Vật-lư xác-nhận. Thêm vào đó, quan-điểm của Nhan-Thành về sự thành-h́nh của giới Hữu-sinh từ giới Vô-sinh và bắt-đầu Cuộc Tiến-hoá ở giai-đoạn đầu theo Luật Đào-Thải Tự-Nhiên, rất phù-hợp với các khám-phá mới trong môn Sinh-học. Cuối-cùng, quan-điểm Nhan-Thành về ngôi-vị ti-thượng và quyền-năng tuy tương-đối mà rất mầu-nhiệm của Trời đă được chứng-minh hùng-hồn qua các sự-kiện lịch-sử và các cảnh thực-tế trong đời sống hằng ngày là mặc-dù có khi phải gánh chịu nhiều hy-sinh và gian-khổ , đắng-cay dai-dẳng, nhưng cuối-cùng, các bậc hiềnđức đấu-tranh cho Lẽ Phải cũng đắc-thắng.

 

Anh Nhưỡng c̣n kể cho tôi các khám-phá quan-trọng về Vật-lư, những phát-minh về kỹ-thuật và công-tŕnh sáng-lập ra ngành khoa-học Nhân-Luân của Giáo-sư Nhan-Thành . Tôi tỏ ư muốn được đọc các tác-phẩm của Gs Nhan-Thành. Anh Nhưỡng trao cho tôi quyển “Chân-lư Khai Tâm” và cho biết đó là cuốn sách cần đọc trước hết.  Mặc-dù quá bận  với các buổi học-tập quân-sự nhưng tôi cố-gắng dành thời-gian để đọc và đọc say-mê.

Trước đó,  khi được tiếp-xúc Triết-học Tây-Phương, tôi rất hâm-mộ môn Luận-Lư-học bởi v́ tôi đă t́m thấy  ở môn học này nhiều điều mới-mẻ và bổ-ích. Thật vậy, Luận-lư H́nh-Thức và Phương-pháp-luận đă đem lại cho tôi những hiểu-biết về Bản-thể của Lư-trí, các Phương-pháp Căn-bản mà Trí-tuệ đă sử-dụng để t́m Chân-lư, và việc áp-dụng các phương-pháp đó vào Toán-học , Khoa-học Thực-nghiệm và Khoa-học Nhân-văn. C̣n Khoa-học-luận đă đem đến cho tôi những hiểu-biết về Nguồn-gốc và Giá-trị của Khoa-học, về Đặc-điểm của Tinh-thần Khoa-học, ...

 

Giờ đây, " Chân-lư Khai Tâm " lại mở ra trước mắt tôi một chân trời mới thênh-thang với những sắc-thái độc-đáo và rất hữu-ích cho việc nghiên-cứu và sáng-t́m mà so ra môn Luận-lư c̣n nhiều thiếu-sót , không thể b́ kịp. “Chân-lư Khai Tâm” đă minh-định thế nào là Chân-tố, Chân-lư, Như-lư, Mạo-lư, Đề-lư,... Đó là những ư-niệm thiết-yếu cho việc t́m-ṭi nghiên-cứu mà môn Luận-lư-học không đề-cập đến. Về các  phương-pháp t́m chân-lư th́ môn Luận-lư-học chỉ phân-tích sơ-sài các phương-pháp suy-luận và mô-tả lờ-mờ các phương-pháp trực-giác, nhứt-là trực-giác phát-minh. Trong khi đó , "Chân-lư Khai-Tâm " đă soi sáng các Con Đường đạt đến Chân-lư của Trí-tuệ bằng cách tŕnh-bày thực tinh-tường các Cơ-lư của nhiều Phép Biết khác nhau mà Trí-tuệ đă dùng để phát-hiện ra Chân-lư, gồm có : Diễn-Biết; Đề-Biết; Thông-Biết; Huyền-Biết; Thọ-Biết; Rạng-Biết; Tuyến-Biết; Chấn-Biết; Lọng-Biết. “Chân-Lư Khai-Tâm” c̣n  mô-tả rơ-ràng khả-năng Phóng-Trí phi-thường của các Bậc Người có Niết-Tâm cao-siêu cùng vai-tṛ của khả-năng Phóng-Trí nầy trong tiến-tŕnh phát-triển Toán-học và trong công-cuộc khám-phá các Định-luật và xây các Lập-thuyết lớn trong mọi ngành khoa-học. Và chính Niêt-Tâm cao-siêu kết-hợp với Óc Thông-thái năng-độngÓc Phối-trí tinh-mỹ để tạo-lâp ra các phát-minh về kỹ-thuật cũng như các sáng-kiến về nghệ-thuật , kinh-doanh, ... Điểm tối-quan-trọng là “Chân-Lư Khai-Tâm” đă đưa ra Lịch-tŕnh Xuất-hiện và Biến-chuyển của Vạn-Vật và Thế-Sự trong Không-gian với hai trạng-thái Cân-vịLạc-vị  trên từng Lóng Biến đổi của Sự Vật. Hai trạng-thái đó chính là Âm và Dương của Dịch-học Đông-Phương ,và cũng chính là Chánh-đề và Phản-đề của Biện-chứng-pháp Tây-Phương. Lịch-tŕnh này nếu được phổ-biến rộng-răi th́ mọi ngành Khoa-học sẽ phát-triển rất nhanh-chóng v́ Nó sẽ định-hướng các nổ-lực t́m-ṭi khoa-học đúng vào các Mạch Diễn-Biến dẫn từ Chân-tố Nguyên-Thuỷ đến  cái Thiên-Cơ vĩ-đại, biến-dịch không ngừng và cứ tăng-trưởng măi trong Không-gian vô-tận này.

 

Đọc xong quyển “Chân-lư Khai-Tâm” tôi mới hiểu tại-sao Giáo-sư Nhan-Thành đă có-thể khám-phá ra những sự-kiện khoa-học trọng-đại mà giới khoa-học đương-thời c̣n phải bó-tay lâu dài. Trong tâm-hồn tôi đă bừng lên niềm tự-hào dân-tộc và niềm tin sắt-đá về Tương-lai Huy-hoàng của Thế-giới mà các công-tŕnh khoa-học Tiện-ích của Giáo-sư  Nhan-Thành sẽ tạo-dựng được sau khi ngành Khoa-học Nhân-luân do Người sáng-lập được phổ-biến sâu-rộng để kịp thời trừ-khử hết các mối tai-họa khủng-khiếp đang đày-đọa toàn-thể loài người trong biển khổ mênh-mông và có nguy-cơ sẽ hủy-diệt nền Văn-minh không cân-đối giữa Tinh-thần và Vật-chất hiện nay của nhân-loại.

 

Quyển “Chân-Lư Khai-Tâm” dày 500 trang, gồm 20 chương , và chứa đựng các đề-tài chính, như sau : Chân-tố Chân-lư ; Như-Lư Mạo-lư; Lịch-tŕnh xuất-hiện và biến-đổi của Vạn-vật và Thế-sự trong không-gian; các Cơ-lư tuần-tự của Trí-Nhớ, Trí hiểu-biết, Trí Tuyến-Biết, Trí Lọng-Biết; ...; vai-tṛ của sự Luận-nghiệm và Thực-nghiệm trong công-cuộc phát-triển Khoa-học; hai trạng-thái Cân-vị và Lạc-vị trên các Mạch Diễn-biến của Thiên-cơ; Trí Tuyến-Biết và Đức-Tin; Trời và Vũ-Trụ; Mức-độ hiểu-biết Lẽ Phải và Giai-đoạn Tiến-hóa theo Luât Đào-thải Duy-Minh; ...

 

Tiếp theo đây, để quư độc-giả có thêm vài chi-tiết đặc biệt về quyển “Chân-lư Khai-Tâm”, tôi xin trích-dẫn một đoạn trong lời giới-thiệu của Nhà Xuất-Bản :

 

Sau khi đă cho ấn-hành một số các công-tŕnh nghiên-cứu khoa-học và các sáng-ư tích-trữ từ thuở nhỏ trong các cuộc suy-luận và thực-nghiệm vô-tư của ḿnh, tác-giả đă hân-hạnh chứng-kiến được các phản-ứng hợp-lư của các giới khoa-học cao-cấp thm-nhuần trong tinh-thần hiều-biết Âu Mỹ. Các phản-ứng đó làm cho tác-giả liên nghĩ đến việc tại-sao thế-giới con người, b́nh-thường có vẻ khá hiền-hậu thông-minh, lại phải chịu cái nạn chiến-tranh với nhau măi.

 

Không phải hễ cái ǵ đúng và hợp Lẽ Phải th́ người ta phải hiểu. Phải có một khúc mở-đầu thích-ứng, người ta mới thấm biết lần lần các việc quá mới-lạ và cách-biệt với các sách-vở mà người-ta đă học, với các ư-tưởng mà người-ta có trong tâm- trí.

 

Nhân-định ấy đă bảo tác-giả soạn-thảo quyển 'Chân-lư Khai-Tâm' nầy.

 

Vậy quyển ‘Chân-lư Khai-Tâm', mặc-dù nó có cái hữu-ích hiển-nhiên rất sâu-rộng trong nhiều lănh-vực của  tâm-trí con người và cả Thái-b́nh Thế-giới, sẽ có-thể được xem như là Khúc Mở Đầu cho các quyển sách đă xuất-bản của tác-giả.

 

Tác-giả ước-mong rằng, đồng-thời, quyển “Chân-lư Khai-Tâm” cũng sẽ hữu-ích để mở  trí đàn em của chúng ta trên đường đời và trong khoa-học, cũng như để dọn sẵn tâm-trạng của các em muốn thành-công trên đường  suy-luận hoặc phát-minh ra các ư- tưởng khai-phong thanh-thoát. Bạn đoc cũng sẽ thấy , nơi quyển ' Chân-lư Khai-tâm ' này nhiều ḍng tư-tưởng mới rất hữu-ích để cho các bạn t́m đề-tài và nghiên-cứu soạn-thảo các luận-án về Triết-học.

 

Với quyển 'Chân-lư Khai-tâm', cũng như với các quyển đă xuất-bản của tác-giả, môt kỷ-nguyên mới đă được mở ra cho nền Khoa-học và cho nền Triết-học ngày mai vậy. ( Hết trích )

 

 

Tôi viết bài này với niềm hy-vọng là sau khi đọc qua, quư độc-giả sẽ t́m đọc quyển  'Chân-lư Khai-tâm'. Tuy-nhiên, sách lại in theo lối chữ quốc-ngữ cải-cách của tác-giả nên e rằng nó có-thể gây bỡ-ngỡ cho quư độc-giả. Vỉ vậy, sau đây , tôi xin trích-dẫn lời giải-thích của tác-giả về lối cải-cách chính-tả đó, như sau :

 

Tiếng Việt-Nam, với lối ghép đôi uyển-chuyển, có một ưu-điểm mà các sinh-ngữ thông-dụng hiện nay như Anh-ngữ và Pháp-ngữ, không có. Nó có-thể trở nên phổ-thông trên thế-giới và xuất-sắc hơn nếu chúng ta cho nó thêm cái lư-thức (logic) chặt-chẽ của hai sinh-ngữ trên.

 

Chính v́ lẽ đó, và đ các trẻ em Việt-Nam sau này khỏi phải bị quá lọng-cọng trong việc học, - khi đọc qua các ư-kiến mới đối với các em, - tôi mạn phép thử dùng, đôi khi trong quyển sách này, các chữ lái như s, x, xc, r, ..., để phân-loại các từ-ngữ, thế nào cho câu văn có-thể được phân-tách rành-rẽ theo một lư-thức va phân-minh, vừa giản-dị.

 

Ư nghĩa các chữ lái ấy được liệt-kê trong phần phụ-bản ở cuối quyển sách này . Các bạn có ư muốn tham-khảo rộng-răi hơn, nên, có-thể xem trọn luận-án về các chữ lái ấy, trong đặc-san “ Khoa-học Kỹ-thuật “ số 17, 19, 21 do Hội Khoa-học Kỹ-thuật-Gia VN xuất-bản đầu năm 1960. Tuy nhiên, dầu không có nhớ các  ư-nghĩa các chữ lái ấy, các bạn có-thể không kể đến đó mà vẫn có thể hiểu câu văn như xưa nay. Chỉ có điều là thiếu các nét tinh-tường, và tế-nhị mà tác-giả muốn thêm vào. ( Hết trích )

 

Tôi đă dự-định viết một số bài để giới-thiệu với quí độc-giả về các công-tŕnh nghiên-cứu về khoa-học kỹ-thuật và khoa-học Nhân-luân của Gs Nhan-Thành, mà trước tiên là Khoa Kinh-luân gồm 3 bộ-môn : Thái-Ḥa, Quốc-Thái và Thái-B́nh. Nhưng nay tôi dành ưu-tiên cho "Chân-lư Khai-tâm“ v́ xét  thấy đó quả là Khúc Mở  Đầu  cần-thiết để quí độc-giả có-thể dễ-dàng hơn trong việc t́m-hiểu các tác-phẩm khác của Gs Nhan-Thành, và đó cũng là Quyển Sách Đầu-tiên mà tôi được đọc ... 

 

Nhân tiện, tôi xin được tŕnh-bày lư-do khiến tôi có dự-định trên, như sau : trước hết, tôi mạo-muội nhận-định rằng t́nh-h́nh thế-giới đang càng ngày càng bi-thảm trên nhiều phương-diện đă chứng-minh rằng các nỗ-lực của nhân-loại trong việc theo-đuổi các Hệ Tư-Tưởng khác nhau của Tôn-giáo và Triết-học  song song với việc thực-thi các Thể-chế và Sách-lược Chánh-trị khác nhau đă chưa đủ hiệu-lực để đem lại được cho con người một đời sống sung-túc và hạnh-phúc cũng như đưa tâm-linh con người đến bờ giải-thoát hoặc thăng-hoa. V́ vậy, tôi thiết-nghĩ có-lẽ đă đến lúc nhân-loại cần thử-nghiệm giải-pháp “cứu nhân độ thế” mà Giáo-sư Nhan-Thành đă tŕnh-bày cn-kẽ trong ba tác-phẩm “Thái Ḥa" , “Quốc Thái” và  “Thái B́nh”, gồm tổng-cộng khoảng bốn ngàn (4000) trang sách .

 

Ngoài ra, đây cũng là dịp để tôi có-thể thành-khẩn kính chuyển đến quí Bậc Hiền-Đức, đang ấp-ủ tâm-nguyện quyết xả-thân đấu-tranh để mang lại những Phúc-Lợi tối-thượng cho Dân-Tộc và cho toàn-thể Nhân-Loại, lời kêu-gọi tha-thiết  của Giáo-sư Nhan-Thành về sự trợ-giúp của Quư vị cho Công-cuộc Phổ-biến và Ứng-dụng Khoa Kinh-luân; và tôi, sau nhiều năm nghiền-ngẫm, cũng xin được xác-nhận một lần nữa niềm tin tuyệt-đối của chính tôi về sự hữu-hiệu chắc-chắn của giải-pháp “cứu-thế” của Giáo-sư Nhan-Thành bằng cách phổ-biến và ứng-dụng  ngành khoa-học Nhân-luân, đặc-biệt là khoa Kinh-luân, do Giáo-sư sáng-lập ra.

 

Trước khi dừng bút, tôi xin được bày-tỏ rằng nếu hoài-băo của tôi trong việc giới-thiệu các công-tŕnh nghiên-cứu khoa-học đặc-sắc của Giáo-sư Nhan-Thành mà không thực-hiện được th́ đó là do khả-năng quá hạn-hẹp và lối diễn-đạt quá vụng-về của chính tôi. Riêng các công-tŕnh Khoa-học của Giáo-sư Nhan-Thành, mà trước-tiên là khoa Kinh-luân, vẫn c̣n hy-vọng sẽ được các Bậc Tài-Trí mai sau giới-thiệu đến quốc-dân Việt-Nam và toàn-thể nhân-loại, với một thành-quả trọn-vẹn; và do đó, khoa Kinh-luân sẽ  được ứng-dụng trên toàn thế-giới, để nơi nơi, mọi người đều sẽ được  cùng nhau vui sống  măi măi trong cảnh Thái-Ḥa, cảnh Quốc-Thái và cảnh Thái-B́nh.

 

Được vậy, tuy muộn-màng , dân-tc Việt-Nam sẽ đồng vui hưởng cái Vinh-dự cực-kỳ rạng-rỡ qua phần đóng-góp vĩ-đại của chúng-ta vào Công-cuộc Kiến-tạo Nền Thái-b́nh Trường-cửu cho Thế-giới và vào Sự-nghiệp Khoa-học chung của toàn-thể Nhân-loại. Trong niềm tự-hào vô-biên đó, chúng-ta sẽ t́m lại được T́nh-tự Dân-tộc thật nồng-thắm  và  Tinh-thần Đoàn-kết thật bền-vững,  đồng-thời xóa tan đi những hận-thù chồng-chất trong nhiều thế-hệ đă qua, để có-thể  nhanh-chóng hoàn-thành công-cuộc cứu Nước và xây-dựng một Nước Việt-Nam măi măi thạnh-cường và an-lạc.

 

Nguyễn Kim Ngôn

Adelaide - Australia

Email :ngkim2003@yahoo.com.au

 

 ____________________________________________________________

Ghi  chú:  

1.- Bài viết nầy đă được viết vào năm 2000, và đă được đăng trên Nam-Úc Tuần Báo và Đặc-san Hy-Văn của Câu-lạc-bộ Nguyễn Công Trứ Nam-Úc.

2.-Để bài viết không quá dàiḍng, chúng-tôi đă sữ-dụng một số từ-ngữ mới do Giáo-sư Nhan-Thành đặt ra mà không kèm theo lời giải-thích. Các từ-ngữ đó đều đă được định-nghĩa rất tường-tận trong các tác-phẩm liên-hệ của Giáo-sư Nhan-Thành.